Showing posts with label Lang Thang. Show all posts
Showing posts with label Lang Thang. Show all posts

Trăng Quê Hương

"Ẩn tu an tĩnh chốn cao nguyên
Hoa cảnh lòng trăng đẹp dịu hiền
Mây núi điệp trùng đêm tịch tịch
Câu Kinh tiếng Phật lại triền miên ! "





hành động và bất hành

Có hai phương thức sống: một là phương thức hành động, bạn làm cái gì đó; phương thức kia là phương thức tiếp nhận - bạn đơn giản tiếp nhận. Phương thức hành động là đi ra. Nếu bạn muốn nhiều tiền hơn thì bạn không thể chỉ ngồi đấy. Nó sẽ không tới theo cách đó đâu. Bạn sẽ phải tranh đấu vì nó, cạnh tranh, và bạn sẽ phải dùng đủ mọi cách thức và biện pháp - hợp pháp, bất hợp pháp, đúng, sai. Tiền sẽ không tới chỉ bởi việc ngồi. Nếu bạn muốn trở nên quyền lực, nếu bạn muốn trở thành chính khách, bạn sẽ phải làm cái gì đó về nó. Nó sẽ không tới theo cách riêng của nó.

Có phương thức hành động. Phương thức hành động là phương thức đi ra ngoài. Và có phương thức bất hành nữa: bạn không làm gì cả, bạn đơn giản cho phép nó xảy ra. Chúng ta đã quên mất ngôn ngữ đó. Ngôn ngữ bị lãng quên đó phải được học lại.

Hoà nhập không cần phải được mang vào - nó đã có đó rồi. Chúng ta đã quên mất cách nhìn vào nó, chúng ta đã quên mất cách hiểu nó. Hãy chuyển từ phương thức hành động ngày một nhiều sang phương thức tiếp nhận, thụ động.

Đường đi không gió, lòng sao lạnh!

"Đường vắng xe vì còn quá sớm, cảnh vật đồng quê như một bài kinh không lời, một bản nhạc vô thanh, một bức tranh vĩ đại không người vẽ. Có gì để bận tâm về sống chết vui khổ dở hay mê ngộ giữa cuộc chiêm bao này? Tất cả dàn trải ra trước mắt, không quá khứ vị lai nên hiện tại cũng không luôn."

Hương ngọc lan giữa phố phường Hà Nội

Trắng muốt, nhỏ nhoi, e ấp, hoa ngọc lan tự nép mình trong vòm là xanh nhưng vẫn không giấu nổi mùi hương thơm ngát lan tỏa.
Trắng muốt, nhỏ nhoi, e ấp, hoa ngọc lan tự nép mình trong vòm là xanh nhưng vẫn không giấu nổi mùi hương thơm ngát lan tỏa. Không phải ngẫu nhiên mà người ta thường ví hoa với người đẹp và thường đoán tính cách của con người từ sở thích các loài hoa. Người yêu hoa ngọc lan phải là người có tâm hồn thanh cao, lối sống giản dị và biết cảm nhận cái đẹp tinh tế lắm.

CẢM ĐỘNG: Con chó mù và người bạn dẫn đường tuyệt vời

Cuộc sống của Lily, một con chó mù, đã hoàn toàn thay đổi kể từ khi nó gặp Maddison, người bạn thân thiết và là người dẫn đường tuyệt vời cho Lily suốt 5 năm qua.
Một câu chuyện cảm động về tình bạn...
Một câu chuyện cảm động về tình bạn...
Lily thuộc giống chó Đan Mạch to lớn, chẳng may bị mất thị lực do mắc phải một căn bệnh hiếm gặp lúc 18 tháng tuổi, lông mi của nó mọc trong nhãn cầu và gây ra một tình trạng không thể cứu chữa được. Đáng buồn cho LiLy, chỉ có một lựa chọn duy nhất, các bác sĩ thú y đã buộc phải cắt bỏ nhãn cầu mắt của Lily để cứu nó. Sau khi phẫu thuật, Lily dũng cảm chẳng có thời gian để tự "lần mò" hoặc cảm thấy buồn cho mình bởi nó đã có một người bạn mới, Maddison - một con chó 7 tuổi, người luôn che chở cho người bạn khiếm thị của mình.
Mù... Lily đã mất đi đôi mắt của mình khi nó mới 18 tháng tuổi.
Mù... Lily đã mất đi đôi mắt của mình khi nó mới 18 tháng tuổi.
Chúng đã bên nhau trong suốt 5 năm qua.
Cuộc sống vẫn mỉm cười với Lily kể từ ngày gắp Maddison. Chúng đã bên nhau không thể tách rời trong suốt 5 năm qua.
Suốt 5 năm năm qua, Maddison đã dẫn đường cho Lily mỗi khi chúng đi ra ngoài, nó đi thật sát và chạm vào người bạn của mình để LiLy biết đường đi.
Chủ của hai chú chó đã không thể tiếp tục nuôi chúng, vì vậy, đôi bạn không thể tách rời này hiện đang sống "tị nạn" tại Dogs Trust, một Trung tâm nuôi dưỡng chó tại Anh, chuyên giúp đỡ các chú chó "vô gia cư" tìm chủ nhân mới. Và Trung tâm này mới đây đã đưa ra thông báo tìm chủ mới cho LiLy-Maddison với thông điệp: "Cần tìm ngôi nhà và trái tim đủ lớn cho một đôi bạn chó vô cùng đặc biệt".
Thư giãn... bên nhau.
Thư giãn... bên nhau.
Louise Cabell, người quản lý Trung tâm cho biết: "Maddison là người bạn dẫn đường cho Lily, giúp đỡ Lily theo cách của mình. Nếu chúng đi dạo chơi, phần lớn thời gian Maddison sẽ dẫn đường và Lily sẽ đi bên cạnh gần tới mức chạm vào Maddison và nhờ đó nó biết đường đi. Thật đáng yêu khi quan sát chúng. Maddison rất ân cần và nó luôn trông chừng cho LiLy. Không có khả năng nhìn, nhưng các giác quan khác của Lily lại rất phát  triển, mặc dù chúng tôi không thường xuyên tách chúng ra nhưng Lily có thể biết được Maddison có đang ở gần bên nó hay không. Chúng cũng cuộn vào nhau khi ngủ. LiLy hoạt động giống như tất cả những con chó bình thường khác và nếu bạn quan sát nó từ xa, bạn sẽ không thể nhận ra nó bị mù."
Trung tâm này lo lắng những người quan tâm có thể sẽ ngần ngại khi nhận nuôi cả Lily và Maddison bởi vì chúng không thể tách rời nhau và đều là giống chó lớn nên cần một không gian đủ rộng và thoải mái để nuôi dưỡng, một trong hai con lại bị mù, điều đó có thể gây sốc. Tuy nhiên, họ cho rằng, hai con chó xứng đáng được sống phần còn lại cuộc đời chúng trong một môi trường thoải mái và được chăm sóc bằng tình yêu thương.
Dạo chơi cùng nhau, thật gần.
Dạo chơi cùng nhau, thật gần.
Sau khi câu chuyện về tình bạn cảm động này được đăng tải, rất nhiều độc giả đã bày tỏ sự xúc động và đã có hơn 200 người đăng ký nhận nuôi hai con chó đáng yêu, Lily và Maddison.
Đăng Tâm
(Nguồn Thesun, DogTrust)

Gieo đau khổ sẽ gặt hái khổ đau (By Causing Suffering, We Suffer)


Hôm qua là ngày mùng 8 Lịch Kim cương thừa, ngày vía của Đức Phật Dược sư. Nếu bạn sát sinh hoặc gây ra cái chết cho một con vật, hậu quả nghiệp báo sẽ bị nhân lên gấp một trăm ngàn lần. Không may thay, ngày này lại rơi vào đúng dịp lễ hội Dashain của , lễ hội quan trọng nhất trong năm của những người Hindu tại Nepal. Trong lễ hội này, người ta tưởng niệm tới chiến công vĩ đại của Thần Ram, với sự trợ giúp của nữ thần Durga, đã chinh phục Ác quỷ trong trận chiến Ramayan. Người ta thường tái hiện lại cảnh giết chết ác quỷ Mahisasura đội lốt trâu đã từng khiến muôn loài khiếp hãi. Theo truyền thống, trong suốt 15 ngày diễn ra lễ hội Dashain, hàng trăm con vật bị giết hại trong tất cả các ngôi đền để cúng tế lên nữ thần và ngăn trừ những cơn thịnh nộ. Máu trâu bò, dê cừu và chim chóc chảy ngập các bậc thềm tại những khu đền đài miếu mạo. Cảnh hiến tế sẽ kéo dài trong suốt thời gian lễ hội, biến toàn bộ mặt thềm xung quanh các ngôi đền trở thành bể máu khổng lồ.

Hôm qua quả là một ngày khủng khiếp với những cuộc tàn sát ghê rợn. Lẽ ra đó là một ngày rất cát tường để tích lũy công đức, song nhân danh tôn giáo, từ hàng ngàn năm nay, ngày này đã trở thành một ngày đặc biệt để sát sinh. Làm sao chúng ta có thể hạnh phúc khi mang lại những đau khổ tột cùng như vậy cho những chúng sinh khác? Không chỉ riêng tôi mà còn rất nhiều người khác như tôi, có tấm lòng và tình yêu đối với loài vật cũng như mọi loài hữu tình khác, đang nỗ lực hết sức để làm được điều có lợi ích trong ngày hôm qua. Giết chóc nhân danh tâm linh quả thực là điều tồi tệ nhất mà một người có thể làm, cho bản thân mình và cho chúng sinh khác. Tôi hy vọng rằng những ác nghiệp ghê rợn như vậy có thể được chấm dứt nhờ hiểu biết chân thật về tội ác, nỗi đau đớn và sự thống khổ chính nơi mình và muôn loài.
 Bản thân tôi đã cầu nguyện từ hàng nhiều thập kỷ. Mặc dù tôi biết đã có hẳn một phong trào phản đối sự tàn bạo vô lý này song tếng nói vẫn chưa thật lớn, trong khi những người ủng hộ việc tàn sát loài vật nhân danh tôn giáo lại vô cùng mạnh mẽ và quyền lực. Ở châu Âu, những người thích săn bắn đã lập nên rất nhiều hiệp hội lớn mạnh đến mức ngay cả chính phủ cũng chẳng thể tìm ra biện pháp ngăn chặn họ. Ở đây cũng như vậy, những đồ tể này vô cùng mạnh mẽ và quyền lực, chúng ta chẳng thể làm được gì. Tôi đành phải chờ cho những lời cầu nguyện của mình được ứng nghiệm.



Ngày hôm qua trong buổi chia sẻ giáo pháp, tôi đã không ngăn nổi nước mắt tuôn trào, tôi chẳng thể nào tiếp tục giảng pháp cho dù đã cố gắng hết mức. Buổi pháp thoại vì thế đã phải kết thúc sớm hơn dự kiến. Tôi chỉ còn biết cầu nguyện trong nỗi buồn và sự tuyệt vọng cho những chúng sinh bất hạnh, cho những kẻ đồ tể bất hạnh và cho tất cả những người mắc vào sát nghiệp tàn bạo này. Chúng ta có quyền gì mà tước bỏ sinh mạng của những chúng sinh khác? Mỗi lần tới thăm một đất nước xa lạ, mỗi khi nhìn thấy những con vật trong bể nước chờ tới lượt bị sát sinh, mỗi lần nhìn thấy người ta say sưa thưởng thức những món tôm hùm, cua bể, cá tươi hay thịt sống, và mỗi lần này tôi tìm cách mua lại những con vật tội nghiệp từ tay những chủ nhà hàng máu lạnh vô cảm để rồi bị họ phũ phàng từ chối, tôi thực sự cảm thấy mình bất lực. Đã hàng ngàn năm nay, chúng tôi luôn trở lại cõi này để cùng chia sẻ tình yêu thương và trí tuệ, thế nhưng con người lại bị vô minh che mắt, mải mê vui thú với việc gây đau khổ và tước bỏ sinh mạng của chúng sinh khác, ăn thịt chúng sinh hay làm đủ những điều vô nghĩa khác nhân danh tình yêu, nhân danh tôn giáo, bao biện rằng đó là những thức ăn ngon, hoặc thậm chí lạm dụng cả việc cúng dường lên bậc Thầy hoặc các bản tôn. Nhiều lúc tôi nghĩ rất nhiều và cảm thấy gần như chẳng còn việc gì phải lãng phí thời gian ở cõi này nếu như con người không thay đổi, nhất là nếu như các học trò và bạn hữu của tôi không tinh tiến hơn. Lý do nào để tiếp tục ở lại?
Chúng ta cần hiểu và luôn tự nhắc nhở rằng nếu như mang lại đau khổ cho chúng sinh bằng cách tước bỏ mạng sống của họ, hoặc chỉ là nói những lời vô nghĩa, hay làm bất cứ điều gì bắt nguồn từ bản ngã và từ những xúc tình của mình, thì sẽ chẳng thể có được nghiệp quả nào tốt đẹp. Gây ra đau khổ cho chúng sinh khác sẽ chỉ mang lại cho bạn đau đớn và nỗi thống khổ. Nếu muốn được hạnh phúc, bạn cần phải mang lại hạnh phúc cho chúng sinh và cần phải có một trái tim quảng đại. Nếu không thì sự thực hành của bạn sẽ không phải là tâm linh, bạn chỉ đang diễn một vở kịch của bản ngã. Hãy tự chất vấn xem bạn đang thực hành Pháp hay đang diễn kịch? Nếu bạn đang diễn kịch, hãy dừng lại ngay lập tức!
Tôi cố hết sức để kéo tâm trí mình ra khỏi sự việc này, để cười và tươi tỉnh hơn với mọi người, ít nhất để trông tôi đỡ hơn, thay vì cứ ngồi khóc trên pháp tòa một cách thảm hại. Bản ngã của tôi không muốn tôi trông tệ đến thế. Lúc đó tôi vừa lau nước mắt trên mặt, vừa sụt sịt như thể bị cảm cúm. Hàng ngàn và hàng triệu con vật bị đem hiến tế mỗi năm tại Nepal, rồi hàng triệu và hàng tỷ con vật đang bị giết hại mỗi ngày để lấp đầy dạ dày của chúng ta, cứ như thể chúng ta sẽ không thể nào sống nổi nếu như không ăn thịt. Thế nhưng chẳng ai buồn lòng bận tâm, không cả một nét mặt buồn rầu. Mà điều đáng buồn nhất là có quá nhiều tội ác đang được thực hiện nhân danh tôn giáo. Nếu là vì lí do thỏa mãn hay vì một cái gì khác thì chúng ta vẫn có thể đổ tại vô minh và bản ngã. Nếu là vì trí tuệ và tâm linh tôn giáo, tại sao chúng ta lại không thể trông đợi một điều gì khác ngoài sự tàn bạo? Không, chúng ta không thể. Tôi hy vọng các bạn sẽ không nghĩ rằng tôi là người bi quan, tôi thực sự không có lựa chọn. Nếu như ngay cả một trong những tôn giáo vĩ đại nhất cũng đang làm những điều như thế này, quả thực tương lai trông rất mịt mờ và vô vọng. Mỗi khi nghĩ tới điều đó là nước mắt tôi lại trào dâng. Điều này không phải chỉ xảy ra mỗi hôm qua, từ khi còn nhỏ tôi đã phải chịu đựng sự đau khổ này mà chẳng có biện pháp nào ngoài khóc than và cầu nguyện. Tôi đã cố gắng mua những con dê và những con vật khác đang bị đưa đến lò mổ, nhưng tôi không làm được nhiều. Với nguồn tài chính giới hạn, tôi chỉ có chút tiền để cứu chúng và cũng chỉ có chút đất để nuôi chúng. Tôi có thể làm gì được đây ngoại trừ rơi nước mắt và cầu nguyện thiết tha.
Từ hôm qua chúng tôi đã bắt đầu cử hành những khóa lễ cầu nguyện lớn. Hôm nay, sau khi đã hoàn thành xong khóa lễ cúng dường lên bậc Thượng sư tôn quý, chúng tôi sẽ bắt đầu những khóa lễ cầu nguyện cho những cuộc thảm sát này. Tôi biết sẽ chẳng ai gọi đây là một thảm họa, nhưng bạn thử nghĩ xem, nếu một ngày nào đó có một loài từ một hành tinh khác đến và nhân danh tôn giáo, họ nói rằng hiến tế con người là cách tích lũy công đức và tiêu trừ chướng ngại rất tốt, chúng ta sẽ cảm thấy ra sao? Nếu một ngày, họ bảo rằng thịt người ngon tuyệt và họ muốn làm món sushi thịt người, chúng ta sẽ làm gì? Nếu họ nói rằng món thịt người tẩm bột rán hay thịt người tươi sống rất ngon, ta sẽ nghĩ thế nào? Chúng ta, những người đang bước đi trên con đường Bồ tát đạo, cần phải cầu nguyện, phát nguyện và cố gắng, mọi hành giả đều phải từ bỏ hoàn toàn ác nghiệp sát sinh, chúng ta cần phải cầu nguyện và hành động trong nhiều kiếp sống tới cho tới khi đạt được thành tựu đại giác ngộ. Chúng ta không bao giờ được đi ngược lại lời phát nguyện của mình!

Source : http://www.drukpavietnam.org

Hoa Nhà...



Vô Sự...

"Nước giữa dòng có khi trong khi đục
người ở đời có lúc nhục lúc vinh
Gẫm ai vô sự như mình
đò ngang một chuyến, Đò ngang một chuyến
mặc tình nắng mưa
Thân già gạo chợ nước sông
khỏe thì đưa khách mệt nằm xả hơi
Sang giàu mặc kẻ đua bơi
công danh như thể bèo trôi giữa dòng
Ai dại ai khôn ngẫm lại vẫn không bằng đời của lão 

còn trời còn nước còn non
còn cây đa cũ còn ông chèo đò."

ẨN TU NGẪU VỊNH

ẨN TU NGẪU VỊNH
Hòa Thượng Thích Thiền Tâm

Ẩn tu nào phải cố xa đời !
Mượn cảnh u-nhàn học đạo thôi !
Những thẹn riêng mình nhiều nghiệp chướng
Bốn ân còn nặng nghĩa đền bồi.
Ẩn tu cảm xót biển trần-ai !
Sóng gió trầm luân mãi lạc loài
Thân khổ kiếp người muôn nỗi khổ !
Nghiệp đời vay trả, trả rồi vay !

Người Rong Chơi...

Nợ đời ta đã trả xong
Quay về rừng núi thong dong tháng ngày
Lắc lay bóng trúc mặt hồ
Lô xô đá dựng, lưng trời thác treo
Tụng kinh đã có chim ngàn
Gõ mõ đã có tiếng đàn tơ rưng
Ngồi thiền có đá bên rừng
Luyện khí tùy hứng  trúc mai sau nhà
Còn ta thì bận uống trà
Nằm khểnh, tắm thác, hát cùng trời mây
Bốn mùa mưa gió đủ đầy
Chim về làm tổ
Hổ về giỡn trăng
Đói ăn măng trúc măng tre
Khát uống nước suối, nước chè vẫn say
Dạo chơi suối Ngổ, thác Bay
Hòn Dữ, Hòn Chúa , Hòn Chùa, Hòn Ông . . .
Khách đến nói chuyện sắc không
Cười khồng một tiếng, tâm không mời trà
Gió trăng muông thú chơi nhà
Rủ ra đầu suối cuối gềnh hát ca
Haha. . . .ha. . .
Nợ đời ta đã trả xong
Quay về rừng núi thong dong tháng ngày
. . . . . .

Nguồn : Dưỡng Sinh . Net

Con trùng lanh lợi...Con quỷ thông minh

Qúy vị hãy tự xem xét hành vi tư tưởng của mình một cách rõ ràng...chớ sống ngày qua ngày một cách hồ đồ trong mê muôi, như kẻ mù dẫn người mù...và chớ dối trá lường gạt lẫn nhau, vì những hành vi này khiến cho thế giới càng ngày càng lâm vào cảnh nguy cơ dẫn chúng ta tới ngày mạt thế, để rồi loài người sẽ đi đến chỗ diệt vong...

HT Tuyên Hóa Khai Thi

Đạo Tình

Có tình với quê hương, mới yêu thương sông núi, mới mến quý đồng ruộng, lũy tre.
Có tình với nhân sinh, mới trân trọng, ấp yêu lẽ sống.
Có tình với gia tộc, mới thương kính tổ tiên, ông bà, cha mẹ, nội ngoại tôn thân.
Có tình với Tam Bảo, mới quy kính Thầy Tổ, yêu mến đệ huynh, pháp lữ.
Tình Đời đã quý, Nghĩa Đạo càng quý hơn.
Trong định luật vô thường, thành trú hoại không, sanh trụ dị diệt nào có ai tránh khỏi. Thế nhưng, một giờ, một ngày, một tháng, một năm, gặp nhau, biết nhau, sống gần nhau, chung vai gánh vác việc Đạo, việc Đời vui buồn vinh nhục, sướng khổ chung phần, khi chia xa ai tránh khỏi chạnh lòng hoài cảm, vì đâu phải đất đá cho cam...

Lão Khờ

Lão khờ mặc áo vá,
Cơm lạt bụng no nê,
Vá áo để che lạnh,
Muôn sự để tùy duyên.
Có người mắng lão khờ,
Lão khờ chỉ nói tốt.
Có người đánh lão khờ,
Lão khờ nằm xuống ngủ.
Khạc nhổ trên mặt lão,
Cứ để nó tự khô.
Lão cũng không phí sức,
Mà người cũng không phiền.
Ba La Mật như vậy,
Là vật báu huyền diệu.
Nếu ai biết lẽ nầy,
Lo gì không đạt đạo.

SUY GẪM VỀ TIỀN BẠC


Michael Carroll, trong sự nghiệp kinh doanh suốt 25 năm của mình đã giữ các chức vụ điều hành ở nhiều công ty như American Express, Simon & Schuster và Walt Disney.  Ông còn tư vấn và tập huấn về kinh doanh thương mại cho các công ty như Procter & Gamble, Starbucks, AstraZeneca, vân vân.
Michael đã nghiên cứu về Phật giáo Tây Tạng từ năm 1976, đã hoàn tất chương trình Phật học năm 1982, và là một giáo thọ được truyền thừa trong dòng thiền của thiền sư Tây Tạng Chogyam Trunpa.
Michael đã dạy ở các trường như đại học Columbia, đại học St. Mary, trường Cao Đẳng Swarthmore, Tu viện Sơn Thiền (Zen Mountain) và nhiều trung tâm tu học khác ở khắp nước Mỹ, Canada và Âu Châu.
***

Bạn sẽ làm gì nếu tất cả tiền bạc, tài sản của bạn mất đi trong nháy mắt?  Điều đó vẫn xảy ra hằng ngày đối với hàng ngàn người trên thế giới, vì thế quán tưởng, suy gẫm về một điều có thể xảy ra như thế không phải là viễn vông.  Hãy thử tưởng tượng trong chốc lát rằng bạn không có việc làm, và cũng không còn đồng xu:  Bạn sẽ làm gì?  Cảm giác thế nào?  Bạn có nhìn thế giới bằng con mắt thù hận hay thân thiện?  Nếu phải ra sống bên lề đường, và trở nên vô hình đối với người đi trên đường, bạn sẽ phản ứng làm sao?  Nếu bạn có gia đình, hẳn là người thân của bạn cũng khó tránh khỏi khổ đau.  Một tai họa như thế sẽ hủy diệt bạn hay cho bạn thêm trí tuệ?
Trở thành khánh kiệt và không thể làm tròn bổn phận của mình là điều chúng ta không muốn xảy ra cho bất cứ một ai.  Nhưng khi quán tưởng, suy gẫm như thế về của cải, tiền bạc –tưởng tượng rằng bỗng nhiên ta hoàn toàn không còn gì, phải đối mặt trực tiếp với cuộc đời, mà không có sự bảo vệ, che chở bằng tài sản- chúng ta có thể đạt được trí tuệ về nỗi sợ hãi khi kiềm sống.
Khi quán tưởng như thế, hãy xem chúng ta phụ thuộc vào tiền bạc đến mức độ nào.  Có tiền, chúng ta có nhiều lựa chọn: có nhà, đi du lịch, nghỉ hưu sớm, được chữa trị bởi các bác sĩ giỏi, con cái chúng ta có thể đi học ở những trường danh giá nhất.  Không có tiền, dường như có quá nhiều rủi ro: không có nhà, gia đình không được bảo đảm, sức khỏe, và ngay cả việc có được mâm cơm trên bàn cũng là điều không chắc chắn.  Tiền bạc dường như đã chạm đến tận huyết mạch của ta: đó là lòng ham sống.  Nhưng nếu tài sản chúng ta biến mất; hoàn cảnh đó có đánh gục ta hay ta có thể trở nên chín chắn hơn?  Ngược lại, nếu có thật nhiều tiền, chúng ta có làm chủ cuộc đời mình không?  Có hay không có tiền, chúng ta có trở nên một người hoàn toàn khác không?  Quán tưởng về tiền bạc, của cải, giúp ta nghĩ đến những điều có thể xảy ra này.
“Quán tưởng về tài sản” giúp ta khám phá ra tất cả những điều ta vẫn thường nghĩ về tiền, giúp ta mổ xẻ được những ‘nỗi lo sợ về tiền bạc”.  Có thể là chúng ta có tiền, nhưng sợ mất chúng; hoặc đã mất chúng, và tha thiết mong tìm lại được.  Có thể chúng ta đang cần tiền, và đang lo lắng không biết làm sao để kiếm được nhiều tiền hơn; hay chúng ta ra vẻ như có tiền vì hy vọng sẽ sớm có được một số tiền.  Có thể ta có rất nhiều tiền và ta biết nhiều người cũng dòm ngó muốn có số tiền đó, hay chúng ta mặc cảm tội lỗi vì con cái chúng ta đã bị đồng tiền làm hư hỏng.  Bằng việc cảm nhận mọi khía cạnh của đồng tiền –sự lo lắng vật chất, nỗi bất an tinh thần, sự giải thoát, ngay cả nỗi lo sợ bị làm nô lệ của tiền bạc- chúng ta có thể trở nên thành thật hơn với bản thân về sự dính mắc hay e dè trước đồng tiền.
Bằng việc quán tưởng về tiền bạc, chúng ta có thể cảm nhận được cả hai mặt của đồng tiền: nó có thể dìm ta xuống mà cũng có thể đưa ta lên; đôi khi nó thật cám dỗ nhưng có lúc ta cũng ghê sợ nó; nó giúp ta thực hiện được nhiều điều mà đôi khi cũng làm trở ngại ta.  Từ đó, ta có thể hiểu rõ hơn những nghịch lý của đồng tiền: càng cần đến tiền, ta càng ít có nó; càng có nhiều tiền, ta càng muốn có thêm.  Có người làm thật nhiều mà kiếm chẳng được bao nhiêu tiền; kẻ khác dường như làm rất ít mà tiền vô như nước.  Khi quán tưởng đến của cải, tiền bạc bằng cách đó, ta khám phá ra rằng tiền là một trong những nghịch lý của cuộc đời, khiến ta có cái nhìn rộng hơn về tính chất khó lường, hay thay đổi của đồng tiền và của cải vật chất.
Khi quán tưởng về của cải, chúng ta có thể cũng nên suy gẫm về thế giới quanh ta.  Một cặp vợ chồng nổi tiếng đưa nhau ra tòa vì không biết phải chia $120 triệu đô la như thế nào; hiện tại có bốn mươi tám ngàn đứa trẻ đang chết đói mỗi ngày, suốt hàng thập kỷ qua; các nước trên thế giới chi trả hàng tỷ đô la cho chi phí quân sự; bác hàng xóm lúc nào cũng dang tay giúp đở cho người cơ nhỡ, dù chỉ với ít đồng tiền; những kẻ cướp của, giết người; công việc từ thiện và những kẻ khốn khó.  Khi chúng ta khai triển quan điểm của mình về của cải, tiền bạc theo hướng đó, thì tiền bạc, của cải không còn là mối quan tâm của cá nhân nữa mà là phương cách để ta có thể thấu hiểu thế giới quanh ta.
Quán tưởng về của cải, tiền bạc giúp ta tự hỏi về sự hiểu biết của bản thân đối với đồng tiền.  Thực sự có điều gì ở bên ngoài có thể mang đến cho ta hạnh phúc hay sự an toàn bền vững trong một thế giới luôn đổi thay không?  Tiền bạc và của cải vật chất thực sựcó đem lại lòng tin và niềm vui cho ta?  Chắc chắn là chúng ta cần phải có tiền để trang trải cho những nhu cầu thiết yếu, nhưng không có tiền bạc nào có thể giúp ta, thí dụ như, làm giảm đi sự đau đớn của đứa con bệnh ung thư máu.  Không có tiền bạc nào có thể làm cho cha mẹ ta chậm già đi hay trả lại cho ta tuổi trẻ.  Tiền bạc cũng không giúp ta trở nên một người nghệ sĩ tài hoa hay một người bạn tốt; nó cũng không khiến ngọn gió trở nên mát lành hay bầu trời xanh trong hơn.
Có thể đồng tiền là một vấn đề hoàn toàn bao quát hơn?  Trong một cuộc hội thảo về “Tài Sản và Giá Trị của nó”, một thành viên đã định nghĩa tài sản là có thật nhiều những gì có ý nghĩa nhất đối với bản thân.  Khi quán tưởng tài sản theo quan điểm này, ta khám phá ra rằng chúng ta đang nói đến một vấn đề thật sâu xa: đó là cảm giác an lạc của bản thân.  Chúng ta có thể nào tìm lại được tài sản ban đầu của mình, hạnh phúc của chúng ta: cảm giác tự tại về giá trị và sự giàu sang của ta đơn giản chỉ vì chúng ta hiện hữu?  Chúng ta có thể sống trong thế giới luôn biến đổi và đầy áp lực này mà cảm thấy thoải mái –tự tin, đầy năng lực và hoan hỷ không?  Nếu quán sát đến tận gốc rễ của đồng tiền, chúng ta phải tự hỏi mình một câu hỏi rất căn bản:  Chúng ta có tự tại với cuộc sống của mình?
Phát triển được một mối liên hệ có ý nghĩa đối với tài sản, tiền bạc là thử thách chính yếu của công việc.  Chúng ta làm việc để thành tựu nhiều thứ; nhưng để được trả lương –bằng ngân phiếu, lợi nhuận, tài khoản, phí, tiền mặt, của cải vật chất- là chính.  Dĩ nhiên, khi nói đến tiền bạc, cũng có nhiều điều dễ làm: sự chính xác và cẩn trọng, cân đối tài khoản, trả các chi phí đúng thời hạn, đừng ăn cắp hay lường gạt, đóng thuế, giúp đỡ người khác khi có thể.  Nhưng những vấn đề gay go, nghiêm trọng mà tiền bạc, tài sản có thể khiến ta phải đối mặt thì quan trọng hơn –và khi quán tưởng về chúng giúp ta quán sát chúng một cách rốt ráo.  Chúng ta cảm nhận thế nào về đồng tiền?  Cảm thấy bị đe dọa, ám ảnh, ngại ngùng, âu lo hay dễ chịu?  Những cảm giác này nói điều gì về chúng ta?  Chúng ta có đủ nghị lực để đối mặt với cuộc đời nếu ta thiếu thốn tiền bạc hơn hiện tại?  Nếu thiếu thốn tiền bạc, ta có cảm thấy bất an hơn trong cuộc sống?  Đó là những điều chúng ta cần luôn quán tưởng trong cuộc sống.

Nguồn : http://www.thuvienhoasen.org/D_1-2_2-125_4-10392_5-50_6-1_17-64_14-1_15-1/

Mùa châu chấu tuổi thơ

Ngày Xưa ƠI...

Làm thế nào để đạt được sự an lạc thực sự cho tâm hồn...

Thiền Vipassana là một phương pháp đơn giản và thực tiễn để đạt được an lạc thực sự cho tâm hồn và đưa đến một cuộc sống hạnh phúc và có ích. Vipassana có nghĩa là nhìn thấy sự việc đúng như thật. Đây là một tiến trình hợp lý để thanh lọc tâm bằng cách tự quan sát.




Thiền Vipassana là một phương pháp để giúp chúng ta có được một đời sống nội tâm lành mạnh, an lạc. Sự an lạc nội tâm được gia tăng tùy theo sự tiến triển của cá nhân về mặt tâm linh. Ngài Gotama đã tìm thấy lại phương pháp này trong lúc thiền định một cách sâu xa. Ngài đã giác ngộ và giải thoát trong phương pháp này. Với lòng từ bi và tình thương vô biên, Ngài đã chỉ dẫn pháp môn này để giúp chúng sinh thoát khổ.

Vipassana là một phương pháp có đường lối thực tiễn. Không những nó giúp ta bình thản trước những thăng trầm của cuộc đời, mà còn cho ta một xã hội an lạc. Vipassana không những giúp ích cho từng cá nhân, mà còn có thể giúp cho cả một cộng đồng. Đây là nghệ thuật sống, nơi đây chúng ta học sống hòa bình với chính mình và hòa hợp với tất cả mọi người. Tóm lại, đặc điểm đặc thù của Vipassana là:

1- Đây là một phương pháp có tính cách phổ thông, ai ai cũng có thể thực tập, không kể đất nước nào, tôn giáo nào, thành phần nào...

2- Đây là phương pháp đánh thẳng vào những vẩn đục trong vô thức, phá vỡ những lớp vỏ si mê, hàng rào giữa ý thức và vô thức.

3- Không có sự tưởng tượng thánh thần nào, không trì tụng thần chú. Chỉ bắt đầu nhận diện sự thật của thân và tâm, từ thô đến tế, và nhận diện được Sự thật hằng hữu nơi mình.

4- Đây là cách hành thiền có tính cách cá nhân, với sự cảm nhận riêng biệt của mỗi người. Do đó, ta nên tự bước đi trên đường. Trong pháp môn này, không ai có thể làm thế cho ai; như vậy, không có sự sùng bái thái quá về bậc thầy.

5- Với phương pháp này, chúng ta gặt hái được nhiều lợi ích cho chính bản thân mình, và để trở nên một công dân toàn vẹn.


Đây là một khóa thiền nội trú 10 ngày hoàn toàn miễn phí.

Phương pháp thực hành sẽ được hướng dẫn tuần tự, tỉ mỉ trong suốt khóa thiền. Tất cả các sinh hoạt ăn ở, tu tập của các thiền sinh được tài trợ bởi những thiền sinh cũ.  Sau khi đã hoàn tất ít nhất một khóa thiền 10 ngày và hưởng được những lợi ích an vui từ khóa thiền, các thiền sinh cũ có thể đóng góp để giúp cho những người khác cũng có được cơ hội tương tự.

Thông tin thêm cho các bạn quan tâm :

Thông Tin Khóa Thiền : http://www.thuvienhoasen.org/D_1-2_2-65_4-10153_15-2/

Lợi ích của Thiền Vipassana : http://www.giacngo.vn/phathoc/thientong/2008/03/18/724618/
Lợi ích của Thiền Định        : http://thienviennguyenthuy.wordpress.com/ph%E1%BA%A3n-bi%E1%BB%87n-c%E1%BB%A7a-cac-tr%C6%B0%E1%BB%9Dng-phai-vipassana-khac-nhau/v%E1%BB%81-l%E1%BB%A3i-ich-c%E1%BB%A7a-thi%E1%BB%81n-d%E1%BB%8Bnh/

Khoảnh khắc bình yên

Khoảnh khắc bình yên củ hai mẹ con khỉ langur ngồi trên núi để quan sát cảnh bình minh tại thành phố Ramtek, bang Maharashtra, Ấn Độ. Tác phẩm này của nhiếp ảnh gia Olivier Puccia (Pháp) đã đoạt giải nhất thể loại “Động vật ở đô thị”.

Chân Lý Kẻ Ngao Du


Mệt quá đôi chân này

Cứ lăng xăng như thế không mệt làm sao được, mệt nhưng vẫn chạy, vẫn không thể “ngồi xuống chiếc ghế nghỉ ngơi”. Ai bắt thế đâu? Tự hỏi và rồi nghe câu trả lời từ chính những người trẻ hôm nay rằng: nếu không chạy sẽ tụt hậu, sẽ thua, sẽ là kẻ về đích cuối trong hành trình chinh phục quá nhiều mục tiêu…

Bỗng thương quá đôi chân của mình và của bạn. Chạy chi dữ rứa, để rồi đến lúc thấy chênh vênh, trống rỗng. Nhiều bạn ngày chủ nhật có thể ở không, ngồi yên suy nghĩ, hít thở khí trời, hoặc dành cho ai đó một cuộc trò chuyện thân tình, lắng nghe chính mình… Thế nhưng quán tính sống ồn ào, náo nhiệt đã bắt đôi chân phải đi đâu đó ồn ào một tí, có đông người một tí, “để bớt cô đơn”. Cô đơn? Ngạc nhiên thế bởi bạn có người yêu, có gia đình, sao lại cô đơn? Người yêu và gia đình, nhiều người trong giềng mối ấy cũng chạy giống mình, cũng có quán tính sôi động giống mình thì họ đâu có chịu dừng, đâu chịu nghỉ ngơi?

wwwdc.jpg

Thế là đi nhé, đi để qua ngày tháng, để xả stress, để relax… Những thuật từ mà người trẻ hay dùng cho những ngày cuối tuần với lịch dày đặc, trong đó có những cuộc lang thang trên mạng, kiếm tìm những nick quen…

Khó lắm cậu à, tuổi trẻ mà, phải học, phải làm, phải có “thương hiệu”… Có một người bạn nói thế, nhưng khi hỏi bạn ấy có hạnh phúc, có bằng an không thì nhận được câu trả lời nhát gừng rằng: cũng có chứ!

Cũng có chứ, người ta hạnh phúc trong ánh hào quang của những mục tiêu mà họ luôn luôn đặt ra (cái sau cao hơn cái trước) để chinh phục, kiếm tìm. Đó có phải là hạnh phúc thật sự không?

Tôi đọc được đâu đó một câu nói thật hay: “Không có hạnh phúc nào bằng sự an tĩnh trong tâm hồn”. Ngồi an tĩnh và thấy, ui hạnh phúc của sự an tĩnh chính là cái thấy biết như thật cái sự giả tạm của cuộc đời. Ấy thế mà mình và bạn vẫn đang chạy theo sự giả tạm ấy. Nói thế không có nghĩa là tôi bài xích tiền bạc, danh vọng nhưng những thứ ấy được bọc lót bởi cái tâm không biết đủ, không biết dừng thì vô tình nó trở thành món mồi để chúng ta lao vào nỗi khổ, niềm đau.

Đánh đổi và từ bỏ. Đánh đổi sự trong sáng, hồn nhiên; từ bỏ những tình cảm thiêng liêng, quên những điều đáng nhớ như tổ tiên tâm linh và nguồn cội… Đó là những cái mất mát để đổi lấy những giá trị vật chất, tức thời. Quả là chẳng đáng chút nào!
Cuộc sống là vậy, lựa chọn như thế nào tùy bạn, nhưng sự lựa chọn ấy tất nhiên không đơn thuần chỉ một mình bạn lãnh quả (ngọt, hoặc đắng). Những người xung quanh chúng ta đương nhiên cũng sẽ hưởng xái, mà nhiều khi là… lãnh đủ. 
Lại thấy thích và yêu cái cách nhìn của chị Tư (*) trong tạp bút mà mình đọc được cũng lâu lâu rồi, chị bảo rằng chị học được từ Già (một người bạn văn chương 86 tuổi) triết lý: “Viết thơ cho nhau và tìm thăm nhau là việc làm của những kẻ yêu nhau quá ít, còn đang sợ hãi chuyện quên nhau. Tình yêu của tôi không hời hợt thế” (Chậm từng giọt chữ…).
Có lẽ đó là điều đáng suy nghĩ, đôi khi người ta cứ nhắn tin cho nhau hoài hoài có khi là họ sợ người kia quên sự có mặt của họ? Có khi họ nhắn tin hỏi mình đang ở đâu, từ sáng tới khuya, có thể họ đang kiểm soát mình? Nếu tư duy tích cực thì mình không hỏi thế, nhưng dù có thế đi nữa thì mình vẫn biết ơn họ bởi ít ra với họ mình cũng còn có giá trị, họ cần mình, dù tình cảm ấy có hơi ích kỷ một chút! Nghĩ thế nên mỉm cười…
Đình Long

Rừng lộc vừng 500 tuổi

Thật đúng như câu nói của người xưa :
Nhất niên chi kế, mạc như thụ cốc, thập niên chi kế, mạc như thụ mộc, chung thân chi kế, mạc như thụ nhân.: "
Kế sách cho 1 năm, lấy việc trồng lúa làm đầu; Kế sách cho 10 năm, lấy việc trồng cây làm đầu; Kế sách cho trăm năm, lấy việc trồng người làm đầu"
Những hàng lộc vừng xanh mướt chạy dọc cánh đồng làng Siêu Quần.
Những hàng lộc vừng xanh mướt chạy dọc cánh đồng làng Siêu Quần.
Rừng lộc vừng cổ thụ trước miếu Bà.
Rừng lộc vừng cổ thụ trước miếu Bà.
Cây lộc vừng đầu làng Siêu Quần với dáng tự nhiên luôn thu hút sự chú ý của khách thập phương.
Cây lộc vừng đầu làng Siêu Quần luôn thu hút sự chú ý của khách thập phương.
Cây lộc vừng có kiểu dáng đẹp như thế này được giới cây cảnh trả với giá hàng chục tỷ đồng nhưng làng vẫn kiên quyết không bán.
Cây lộc vừng có kiểu dáng đẹp như thế này được giới cây cảnh trả giá hàng chục tỷ đồng nhưng làng kiên quyết không bán.

Những cành lộc vừng cổ thụ với những hình dáng đẹp mắt như có bàn tay người tạo dáng từ hàng trăm năm trước
Cành lộc vừng cổ thụ với những hình dáng đẹp mắt như có bàn tay người tạo dáng.
Những thân cây lộc vừng vỏ xù xì chứng minh cho tuổi thọ của mình.
Vỏ xù xì chứng minh cho tuổi thọ của mình.
Xuân về, những cành lộc vừng trổ lộc non đỏ rực.
Xuân về, những cành lộc vừng trổ lộc non đỏ rực.
Cụ Tám (bên trái) và cụ Dũng khoe “khắp làng Siêu Quần bây giờ có hàng trăm cây mưng to như thế này, còn những cây có đường kính nhỏ hơn thì đếm không suể” .
Cụ Tám (bên trái) và cụ Dũng khoe: “Khắp làng Siêu Quần bây giờ có hàng trăm cây mưng to như thế này, còn những cây có đường kính nhỏ hơn thì đếm không xuể” .
Người ở làng Siêu Quần xác nhận một hiện tượng lạ: những cây lộc vừng cổ thụ thường được những cây xanh mộc song song cuộn lấy, như muốn giữ cho những cây lộc vừng thêm vững chãi.
Người làng Siêu Quần xác nhận một hiện tượng lạ: những cây lộc vừng cổ thụ thường được cây xanh mộc cuộn lấy, như muốn giữ cho cây thêm vững chãi.

Gốc một cây lộc vừng bị bật gốc do bọn lâm tặc đào trộm mang bán nay đã nảy chồi non
Gốc một cây lộc vừng bị đào trộm mang bán nay đã nảy chồi non.

Văn Nguyễn